LOGO VNBET
54
LIỀU MÌNH QUÉT THÁP PHẬT

 
   Lúc ấy, Đức Phật đang ở gần thành Vương-xá, trong tinh xá Trúc Lâm. Vua Tần-bà-sa-la rất ngưỡng mộ Phật pháp, mỗi ngày ba lần cùng với các quan thuộc đến lễ bái Phật.
     Về sau, vua mỗi ngày một già yếu, thân thể nhọc mệt chẳng thể đến lễ bái Phật hàng ngày được. Các quan đại thần liền tâu vua rằng: “Đại vương nên cầu xin một ít tóc và móng tay của Phật, mang về trong cung lập tháp thờ phụng, để ngày ngày chiêm ngưỡng, lễ bái được gần gũi hơn.”
     Vua nghe theo, liền đến lễ Phật xin được thỉnh tóc và móng tay. Phật liền ban cho. Vua mang về lập tháp trong nội cung, hương đèn, hoa quả mỗi ngày ba lần dâng cúng, chí thành lễ bái.
    Thời gian sau, thái tử A-xà-thế nghe lời xúi giục của Đề-bà-đạt-đa, giết vua đi mà lên ngôi, lại truyền khắp trong cung không ai được đến tháp ấy mà lễ bái, cúng dường hương đèn hoa quả gì nữa cả. Ai trái lệnh xem như là phạm tội chết.
    Đến ngày rằm tháng bảy là ngày chư tăng tự tứ,(1)
_________
1 Phật chế lệ an cư hàng năm của chư tăng, đến ngày rằm tháng bảy thì mãn, chư tăng tập trung để cùng nhau kiểm lại kết quả tu tập của mình, ấy là ngày tự tứ.

* Trang 195 *
device

 có một cung nữ tên là Công Đức Ý, tự suy nghĩ rằng: “Đại vương ngày trước tạo lập tháp này để ngày ngày lễ bái. Nay đã lâu chẳng ai quét dọn, hương đèn, thành ra dơ nhớp, u ám. Ta nay nên liều bỏ thân này mà quét dọn, đốt hương đèn, dâng hoa cúng dường.”
     Nghĩ vậy rồi liền vào tháp quét dọn sạch bụi bặm, đốt hương đèn lên sáng rực, lại dâng các thứ hương hoa cúng dường. Vua A-xà-thế khi ấy đang ở trên lầu cao, nhìn xa thấy trong tháp hương đèn sáng rực, liền sai người đến xem coi ai cả gan dám chống lệnh của vua. Người đi xem về thưa lại rằng đó là người cung nữ tên Công Đức Ý. Vua truyền dẫn đến để xét hỏi nguyên do.
    Khi ấy, cung nữ Công Đức Ý đối trước mặt vua mà nói rằng: “Tháp ấy do đại vương ngày xưa tạo dựng, làm chỗ để quy ngưỡng, cúng dường. Nay gặp ngày lành, nên tôi quét dọn cho sạch sẽ và đốt hương đèn cúng dường.”
    Vua A-xà-thế nghe lời ấy, liền hỏi rằng: “Ông có nghe lệnh cấm của ta chăng?” Công Đức Ý đáp: “Tôi có nghe. Nhưng đại vương ngày nay mới trị nước, chẳng hơn được tiên vương.”
     A-xà-thế nghe vậy cực kỳ giận dữ, liền rút gươm mà tự tay chém chết Công Đức Ý. Nhờ công đức xả thân cúng dường tháp Phật, người liền được sinh lên cõi trời Đao-lỵ, có hào quang quanh thân chiếu sáng hơn một do-tuần. (1)
_________
1 Đơn vị đo chiều dài ngày xưa ở Ấn Độ, tiếng Phạn là yojana. Các sách củ ghi không thống nhất, có sách ghi là 40 dặm, có sách là 30, lại có sách nói

* Trang 196 *
device

     Khi ấy, vua trời Đế-thích và chư thiên đều tụ họp lại để chiêm ngưỡng hào quang của vị thiên tử mới này, đều hỏi rằng: “Người tạo pháp lành gì được sinh về đây? Nhờ đâu mà có hào quang nơi thân thể sáng rực hơn hẳn chư thiên cõi này?”
     Vị thiên tử ấy liền đọc kệ đáp rằng:
 Đức Như Lai ra đời,
 Như mặt trời soi sáng.
 Chiếu rọi nơi u tối,
 Làm cho đều sáng rỡ.
 
 Gặp Phật sinh hoan hỷ,
 Tâm xấu ác tự trừ,
 Lành thay, đấng vô thượng,
 Ruộng phước(1) cho muôn loài.
 
 Lòng thành tu phước đức,
 Chẳng tiếc giữ thân mạng.
 Dù bị giết nơi ấy,
 Được sinh cõi trời này.
_________
Chỉ có 16 dặm. Sự sai lệch này có thể là vì tính trừu tượng khi thiết lập đơn vị, bởi một do-tuần được quy ước là 8 câu-lư-xá là đoạn đường dài mà người ta có thể nghe được tiếng con trâu lớn rống. Cách quy ước như vậy nên không thể thống nhất với nhau cũng là dễ hiểu.
Ruộng phước, vẫn thường được dùng từ Hán Việt là  “Phước Điền”, nghĩa là nơi để người ta gieo cấy nhân lành vào đó, có thể nảy nở mà sinh phước đức.

* Trang 197 *
device

     Vị thiên tử đọc kệ rồi, liền cùng với Đế-thích và chư thiên hiện đến cúng dường Phật, đủ các thứ hương hoa, trân bảo nơi cõi trời. Khi ấy, hào quang chư thiên chiếu sáng rực rỡ tinh xá Kỳ Hoàn. Các vị lễ Phật rồi đều yên lặng ngồi sang một bên.
     Phật vì chư thiên thuyết pháp Tứ diệu đế. Vị thiên tử ấy nghe pháp rồi tâm ý liền được khai mở, đắc quả Tu-đà-hoàn, tự khởi lên ý niệm này: “Ta nhớ lại từ muôn kiếp đến nay, những thân mạng đã trải qua, nếu tích tụ lại thì xương trắng chất cao hơn núi, nước mắt khổ đau nhiều hơn biển lớn, chết đi sống lại chẳng biết đã bao lần. Nay thật là đã được thoát ly được vòng sinh tử ấy.”
     Nghĩ như vậy rồi, chí thành lễ Phật mà quay về cõi trời.
     Sáng hôm sau, chư tỳ-kheo thưa hỏi Phật rằng: “Bạch Thế Tôn! Đêm qua hào quang rực rỡ chiếu sáng khác thời nơi tinh xá này, chẳng hay đó là các vị Thích phạm, tứ thiên vương, hay hai mươi tám bộ quỷ thần đến đây nghe pháp?”
     Phật nói: “Chẳng phải Thích phạm, thiên thần, tứ thiên vương đến nghe pháp. Ấy là người cung nữ của vua Tần-bà-sa-la, liều mình quét tháp Phật, bị vua hại chết liền sinh lên cõi trời Đao-lỵ, nay đến cúng dường ta. Do đó mà có ánh hào quang ấy.”

* Trang 198 *
device

 
Một Trăm Truyện Tích Nhân Duyên Phật Giáo