LOGO VNBET
ĐOẠN TRƯỜNG VÔ THANH
Phạm Thiên Thư
 
 
CHƯA DỨT LÒNG ĐÀN
 
Kiều về bóng nhạt hoa thưa
Chùm sao thu nở bông chờ ngoài song
 
Lơ thơ dặm biếc ngàn hồng
Cúc tươi cánh nguyệt liễu lồng tơ mây
 
Phòng thu trầm biếng hương gây
Vườn trăn rêu nhạt dấu hài lối hoa
 
Côn trùng rỉ rả âm ba
Gió đêm lãng đãng như là mưa rơi

* Trang 17 *
device

Dường trong hiu hắt thu hơi
Thôn sương chầy nguyệt cũng lơi nhịp sầu
 
Đò đưa ai hát qua cầu
Tiếng ca cùng nước sông mau lạnh lung
 
Lầu hương phím lả tơ chùng
Tay lan khép gió năm cung bụi đầy
 
Đêm đêm nhớ ngón tơ này
Tài hoa nước chảy mây bay nửa đời
 
Đáy lòng âm vẳng chưa thôi
Nghĩ ra lại thấy bồi hồi nỗi riêng
 
Trăng viền mái liễu nghiêng nghiêng
Kiều ngồi tựa cửa trên thềm hương say
 
Cùng trăng bao độ ngất ngây
Trăng ơi đã tỏ lòng này chưa trăng
 
Nào đêm lối đẫm vườn băng
Tưởng lầu khóa lạnh giam hồng sương vây
 
Lại người sao nhạt yên mây
Gươm trăng oán khí sai mài đá trơ
 
Từ ngày tay gác đường mơ
Gió nào dòng liễu trăng ngờ phím  thiêng

* Trang 18 *
device

Kiều đang chìm lắng nỗi niềm
Dế im tiếng gọi đầu thềm dáng ai
 
Do nào giãi nguyệt dầm mây
Ngập ngừng bên giậu sương bay tờ mờ
 
Vườn sao lại rẽ hài tơ
Riêng thềm tựa nguyệt còn ngơ ngẩn tình
 
Gió đưa phảng phất hương quỳnh
Càng khuya chim cũng giật mình vù bay
 
Trăng vàng chênh mái hiên mây
Khóe tiên dìu dịu ngàn cây vật vờ
 
Dưới hoa nguyệt rụng lơ thơ
Hạt sao le lói vương bờ tóc buông
 
Thềm huyền rủ nét lan sương
Bâng khuâng mộng thực đôi đường là đâu
 
Mênh mang mây trắng trên đầu
Đỉnh non thu uốn nhịp cầu trăng sao
 
Đường lên thắm lý tươi đào
Nàng như cánh hạc bay vào trời xanh
 
Hoa vàng lấp mấy dòng chân
Hắt hiu sáo ngọc, đàn thần du dương

* Trang 19 *
device

Bỗng dưng biêng biếc non sương
Hóa thành cầu lửng mây vương mịt mờ
 
Trước sau chẳng bến chẳng bờ
Còn nao tiếng trúc cung tơ dặt dìu
 
Bâng khuâng trăm nỗi lòng Kiều
Tan theo sóng nhạc phiêu diêu ngang trời
 
Dường như mây cuộn sương dời
Dường như hạc ruổi hoa rơi mấy từng
 
Suối tơ hiu hắt thu rừng
Nửa khuya chợt tỉnh ngó vừng trăng nghiêng
 
Lòng nàng canh cánh nỗi riêng
Nào hay thoáng mộng ứng điềm chi đây
 
Chân rời hiên nguyệt mái tây
Lò trầm khơi lửa bao ngày than trơ
 
Ngẩn ngơ ngơ ngẩn ngẩn ngơ
Con thuyền buông lái hững hờ nước xuôi
 
Trăm năm là cuộc mây dời
Hỏi ai ai biết được người trăm năm
 
Ý như chiếc kén tơ tằm
Tự mình mình lại giam cầm lấy than

* Trang 20 *
device

Nhớ người ứng mộng đêm xuân
Dục nhau trả hết nợ nần bụi vương
 
Số hoa phai mực đoạn trường
Sông kia đã tưởng kiếp hường sóng trôi
 
Nắm xương tàn các chân trời
Hồn nương sao lạnh trông vời cố nhân
 
Đâu ngờ duyên nghiệp phù vân
Trần gian thêm lại một lần chung vui
 
Tưởng dây nguyệt trổ hoa tươi
Nào hay mười ngón nước xuôi bẽ bàng
 
Từ đêm vắng bặt cung đàn
Âm dư ngày cũ chưa tan sợi nào
 
Mộng thu phơ phất hiên đào
Cầu mây còn bắc lối vào sông xanh
 
Lụa ngà thấm lệ khôn ngăn
Gà đâu tiếng đã gáy rần ngõ hoa
 
Phạm thiên thư

* Trang 21 *
device

THƠ
Tuệ Sỹ
 
MƯỜI NĂM TRONG CUỘC LỮ
 
 
I
 
            Ta làm kẻ rong chơi từ hỗn độn
            Treo gót hài trên mái tóc vào thu
            Ngồi đếm mộng đi qua từng đọt lá
            Rủ mi dài trên bến cỏ sương khô
II.
            Vì lêu lổng mười năm trời nói mộng
            Ôm tình già quên bẵng tuổi hoàng hôn
            Một sáng nọ nghe chim buồn đổi giọng
            Người thấy ta xô dạt bóng thiên thần.
III.
            Đất đỏ thắm nên lòng người hăm hở
            Đá chưa mòn sao lòng dạ trơ vơ
            Thành phố nọ bởi sương mù nắng quái
            Nên mười năm quên hết mộng giang hồ.
 
 
Tuệ Sỹ

* Trang 22 *
device

THƠ
Nguyễn Thanh Châu
 
 
MÙ TĂM GIỌT NẮNG
 
Trưa ngút nắng một mình ta bước vội
Trời xanh kia đứng bóng dẫu ngàn năm
Mây trắng xa bay một lần không nói
Buồn dõi quên từng dấu mộ mù tăm
 
 
ĐÊM MỞ ƯỚT
 
Trên bến cỏ đêm sương ngần xuống lạnh
Ta nằm quên mùa nước dậy nguồn trăng
Trong thoáng chốc nghe hồn tan mấy mảnh
Gọi nghìn xưa chờ hoang mộng xô bằng
 
Nguyễn Thanh Châu

* Trang 23 *
device

THƠ
Nam Chữ
 
HÀNH VIỄN XỨ
Ai đốt lửa trên đồi hoang khiêu vũ
Rừng tiếp rừng, rừng biếc với rừng khơi
Bước lại đây những hồn trăng qua vội
Ai còn ai đốt lửa suốt đêm dài
 
Vang vang tiếng khi khí rừng đập vỡ
Đàn nối đàn, cao vút giữa trùng khơi
Những cuộc trăng bên biển đời rong ruổi
Trong chặng đường sinh tử quá tinh khôi
 
Ơi viễn xứ của đôi chân măng dại
Các anh về cùng biển cả ngu ngơ
Khi trái đất bắt đầu quay trở lại
Mộng khua tàn trên bụi cát lung linh
 
Nắm tay nhau khi tuổi đời lấp lánh
Lăn ít nhiều trong hố thẳm ngửa nghiêng
Ngày mai đây trên nắng ngàn sâu thẳm
Ai còn ai trên cõi nhỏ u huyền
 
Nam Chữ

* Trang 24 *
device

THƠ
Lê Nghị
 
 
ĐỔ HỘI
 
Rượu đào ửng cánh thủy tiên
Ngày xuân đổ hội trên miền cỏ hoa
Phố tây hồng ráng giang hà
Một bầy con gái đi qua bến chiều
 
 
SÔNG TỊCH
 
Ngựa hồng bờm dựng phố mây
Áo ta phong nhả hồ say ráng chiều
- bảo thả trái trăng nguyên tiêu
Xuống dòng sông tịch tiêu điều cho ta.
 
Lê Nghị

* Trang 25 *
device

SÁCH IN TRONG NĂM 1972 CỦA NHÀ XUẤT BẢN
 
HỒNG HÀ
 
KẺ CHỐNG CHÚA
                                    Của Friedrich Nietzsche, Trần Xuân Kiêm dịch
TIẾN TỚI GIẢI PHÓNG
                                    Của Herbert Marcuse, Mạnh Tường dịch
SỚM MAI HỒNG
                                    Tập truyện của Nguyễn Hữu Hiệu
VĨNH BIỆT TÌNH EM (Bác sĩ Zhivago)
Của Boris Pasternak, bản Việt ngữ của Nguyễn Hữu Hiệu
KHƠI MỞ DÒNG ĐỜI
                                    Tiểu luận của Nguyễn Hữu Hiệu
 
TÁI BẢN HÓA THÂN
Thơ Viên Linh
ALEXIS ZORBA của Nikos Kazanzaki
Bản Việt ngữ của Nguyễn Hữu Hiệu

* Trang 26 *
device

 
Tư Tưởng Số 1 (Năm 1972)